Trước khi trận đấu bắt đầu, một tấm biểu ngữ khổng lồ (TIFO) nổi lên từ khán đài sân vận động Emirates, mang dòng chữ ấn tượng: "Vượt qua đất liền và biển cả".
Vào khoảnh khắc đó, nhiều người hâm mộ Arsenal có lẽ nhận ra đây không chỉ là một lời cổ vũ đơn thuần.

Bởi vì vào cuối tháng, họ thực sự sẽ vượt qua lục địa châu Âu đến Budapest để chứng kiến một trận đấu có thể thay đổi lịch sử câu lạc bộ.
Arsenal đã làm được.
Nhờ bàn thắng vô giá của Saka, họ đánh bại Atletico Madrid 1-0 trên sân nhà, giành quyền vào chung kết Champions League với tổng tỷ số 2-1.

Đội bóng thành London một lần nữa đứng trước cánh cửa lớn nhất của bóng đá châu Âu.
20 năm chờ đợi
Lần cuối cùng Arsenal lọt vào chung kết Champions League là cách đây 20 năm.
Năm 2006 tại sân Stade de France ở Paris, Arsene Wenger từng dẫn dắt thế hệ vàng của Pháo thủ tiến vào trận đấu cuối cùng.
Henry, Fabregas, Pires, Ljungberg.
Những cái tên vẫn luôn là ký ức đẹp nhất với nhiều thế hệ cổ động viên Arsenal.
Nhưng rồi họ gục ngã trước Barcelona.
Thất bại đó giống như một vết sẹo kéo dài suốt hai thập kỷ.
Có những người đã chờ từ tuổi thiếu niên đến khi trưởng thành.
Có những người giờ đây dắt theo con mình tới sân, tiếp tục tình yêu dành cho Arsenal.
Giờ đây, cơ hội sửa lại lịch sử đã trở lại.
Ngày 30 tháng 5, Arteta và các học trò sẽ bước vào thử thách lớn nhất tại Budapest.
Một trận bán kết đúng nghĩa Champions League
Trận đấu với Atletico Madrid không hề hoa mỹ.
Không phải màn rượt đuổi tỷ số nghẹt thở.
Không phải bữa tiệc tấn công mãn nhãn.
Đó là một trận chiến thật sự.
Một trận đấu của bản lĩnh, sự lì lợm và khả năng chịu áp lực.
Arsenal là đội tung đòn trước.
Saka tận dụng cơ hội trong hiệp hai để ghi bàn, khiến cả sân Emirates bùng nổ.
Nhưng tất cả đều hiểu rằng đó mới chỉ là khởi đầu cho khoảng thời gian khó khăn nhất.
Bởi đối diện họ là Atletico Madrid của Simeone.
Một tập thể nổi tiếng với khả năng vùng dậy trong nghịch cảnh.
Ba mươi phút cuối gần như trở thành cuộc công phá liên tục của đại diện Tây Ban Nha.
Những đường chuyền dài.
Những quả tạt không ngừng.
Những pha dồn ép ở trung lộ.
Arsenal lùi sâu.
Toàn đội co cụm phòng ngự.
Không nhường bất cứ khoảng trống nào.
Rice và bức tường thép Arsenal
Declan Rice gần như phủ kín toàn bộ tuyến giữa.
Anh liên tục cắt bóng, lùi về hỗ trợ và bọc lót cho hàng thủ.
Danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất trận hoàn toàn xứng đáng.
Nhưng chiến thắng này là công sức của cả hệ thống phòng ngự.
Gabriel và Saliba chơi như hai bức tường thép.
Griezmann và Morata gần như không có cơ hội dứt điểm thuận lợi.
Ben White cũng có trận đấu xuất sắc nhất trong nhiều tháng.
Trước đó, rất nhiều người lo ngại về khoảng trống Timber để lại.
Phong độ White từng dao động.
Những nghi ngờ xuất hiện.
Đêm nay, anh trả lời tất cả bằng màn trình diễn gần như hoàn hảo.
Ở mặt trận phòng ngự, anh có nhiều pha giải nguy quyết định.
Trong tấn công, sự phối hợp giữa anh và Saka bên cánh phải trở lại đầy ăn ý.
Có những thứ không thể đo bằng thống kê.
Chỉ cần một ánh mắt.
Một pha di chuyển.
Trái bóng lập tức được đặt đúng vị trí.
Mối đe dọa của Saka phần lớn đến từ sự hỗ trợ ấy.
Ở những phút cuối, khi thể lực gần cạn kiệt, White vẫn bật cao tranh chấp bóng bổng trên phần sân đối phương.
Đó là tinh thần của một trận bán kết Champions League.
Khoảnh khắc Emirates nổ tung
Khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, cả sân vận động như bùng nổ.
Arteta lao vào sân.
Các cầu thủ chạy khắp mặt cỏ ăn mừng.
Người quỳ xuống.
Người ôm chầm lấy nhau.
Người hét lớn trong sung sướng.
Saka bị đồng đội vây kín.
Rice dang rộng hai tay hướng về khán đài phía Bắc.
Không một cổ động viên nào rời sân.
Mười phút sau trận đấu, khán đài vẫn kín chỗ.
Ai cũng muốn kéo dài khoảnh khắc ấy thêm chút nữa.
Emirates đã rất lâu rồi mới chứng kiến bầu không khí như thế.
Ngọn lửa từ khán đài
Thực tế, sức nóng đã bắt đầu từ nhiều giờ trước trận.
Người hâm mộ tập trung kín bên ngoài sân từ rất sớm.
Khi xe buýt chở đội bóng tiến vào, cả con đường gần như rung chuyển bởi tiếng hát và pháo sáng.
Arteta gọi đó là màn chào đón ấn tượng nhất kể từ khi ông dẫn dắt Arsenal.
Mười lăm phút trước giờ bóng lăn, các phóng viên truyền hình còn gặp khó khăn vì tiếng ồn quá lớn.
Suốt 90 phút, người hâm mộ không ngừng hát.
Một quả ném biên của Trossard cũng đủ tạo nên tiếng reo hò như bàn thắng.
Những phút bù giờ là đỉnh điểm.
Tất cả cùng đứng lên.
Không ai ngồi xuống.
Cả sân vận động như một cỗ máy khổng lồ tiếp sức cho đội bóng.
Giấc mơ đã ở rất gần
Arsenal đi đến hôm nay không nhờ một cá nhân.
Họ đi bằng sức mạnh tập thể.
Arteta mất nhiều năm để xây dựng lại đội bóng.
Họ từng sai lầm.
Từng chao đảo.
Từng bị nghi ngờ.
Nhưng trận đấu này cho thấy họ đã trưởng thành.
Họ biết cách đứng vững dưới áp lực lớn nhất.
Giờ đây, Arsenal đứng trước cơ hội thay đổi lịch sử.
Premier League vẫn còn đó.
Champions League chỉ còn đúng một trận.
Nếu chiến thắng, đây sẽ là lần đầu tiên Arsenal bước lên đỉnh châu Âu.
Hai mươi năm trước, họ rời Paris trong tiếc nuối.
Hai mươi năm sau, Budapest có thể là nơi họ viết lại cái kết.
Với mọi cổ động viên Arsenal, sau quãng thời gian chờ đợi quá dài, cuối cùng họ cũng có quyền mơ về điều lớn lao nhất.